PDA

View Full Version : Học ngoại ngữ để bước ra thế giới


hn
07-02-2009, 05:19 PM
(Người Lao Động) - “Đất nước đi vào hội nhập, nhưng nếu chương trình đào tạo ngoại ngữ từ phổ thông đến đại học không được cải tiến thì thanh niên Việt Nam sẽ bị thua kém. Đây là trách nhiệm của lương tâm, trước tiên của những nhà hoạch định chính sách quốc gia...”

. Phóng viên: Ông nhận xét như thế nào về khả năng ngoại ngữ của các sinh viên trước khi vào đại học?

- GS Võ Tòng Xuân: Mặc dù học sinh phổ thông bắt đầu học tiếng Anh từ lớp 6, bình quân mỗi tuần học 3 tiết thì khi hết phổ thông các em đã học ít nhất 630 tiết tiếng Anh, nhưng rất tiếc, phương pháp dạy tiếng Anh của các thầy cô phổ thông chỉ tập trung vào 2 kỹ năng “đọc và viết,” hầu như không đá động gì đến 2 kỹ năng “nghe và nói” vì không đủ thì giờ với chương trình quá nặng như hiện nay. Do đó, phần lớn học sinh khi vào đại học có trình độ Anh văn kém, không nói được, không nghe được.

. Như vậy nhiệm vụ của trường đại học là rất nặng. Nhưng thưa ông, việc dạy và học ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ở bậc đại học có đáp ứng được yêu cầu, nhất là khi đất nước bước vào thời kỳ hội nhập?

- Tiếng Anh dạy cho sinh viên đại học chuyên ngành khoa học, kinh tế v.v... hiện nay cũng rất sơ sài, nhiều lắm là học khoảng 120-150 tiết Anh văn chuyên ngành và 225-270 tiết Anh văn không chuyên cho cả 4 năm đại học. Phương pháp giảng dạy phần lớn ở các trường cũng tập trung cho 2 kỹ năng “đọc và viết”, không đủ thời giờ để thực hành “nghe và nói” vì chương trình đại học của Việt Nam ta rất nặng, không có thì giờ thực hành một sinh ngữ cho đến nơi đến chốn. Sinh viên đại học của ta khi tốt nghiệp phần lớn không thể giao tiếp một cách bình thường bằng tiếng Anh, không thể đạt yêu cầu của thời hội nhập này.

. Với cương vị là hiệu trưởng một trường đại học, ông giải quyết bài toán này như thế nào?

- Tại Đại học An Giang, ngay từ khi thành lập, chúng tôi đã thấy trước là phải đào tạo thế nào để sinh viên ra trường có thể thạo cả 4 kỹ năng “đọc, nói, nghe, viết”. Từ năm 2002, bộ môn Anh văn của Đại học An Giang đã hợp tác với chuyên gia dạy ESL (tiếng Anh như là ngôn ngữ thứ hai) của Đại học Eastern Mennonite (EMU) thuộc bang Virginia, Mỹ. Bảy giáo viên Anh văn của Đại học An Giang đã lần lượt sang Mỹ học để cùng hai giáo sư ESL của Đại học EMU soạn thảo bộ giáo trình tiếng Anh cho ngành đại học mà chúng tôi đặt tên là IC3 (Inter-Cultural Communicative Competence, tạm dịch là Năng lực giao tiếp liên văn hóa). Đây là bộ giáo trình dạy bốn kỹ năng “đọc, nói, nghe, viết” như các giáo trình Anh văn của Mỹ hoặc Anh nhưng nội dung kiến thức thì sử dụng các bài liên ngành khoa học công nghệ, khoa học xã hội và nhân văn, thay vì học văn chương, lịch sử của các nước. Tất cả sinh viên học theo IC3 hằng tuần phải học trực tuyến (qua Internet) với bạn mình ở Đại học EMU bên Mỹ. Dự kiến sẽ có hai đại học ở Iran, một ở Chiangmai (Thái Lan), và một ở Hồng Kông sẽ tham gia mạng lưới, và như thế nhiều nền văn hóa sẽ hòa hợp nhau qua Internet. Trong năm học 2006-2007, Đại học An Giang đã thử nghiệm lần đầu tiên giáo trình IC3 cho sinh viên năm thứ 2 chuyên Anh văn. Hiệu quả của giáo trình mới này rất rõ rệt qua sự tiến bộ của các sinh viên tham gia. Từ năm học 2007-2008, ĐH An Giang sẽ mở rộng áp dụng giáo trình IC3 trong trường và cộng tác với Khoa Điều dưỡng của Trường Đại học Y Dược TPHCM, Trường Cao đẳng Y tế An Giang và Trường Trung học Tư thục Sao Mai, TPHCM.

. Việc đổi mới việc dạy và học ngoại ngữ tất nhiên không thể làm một sớm một chiều. Theo ông, cần đột phá vào khâu nào trước?

- Chúng tôi tin rằng chúng ta hoàn toàn có thể cải tiến phương pháp dạy tiếng Anh cho học sinh và sinh viên Việt Nam. Bước thứ nhất, trước hơn hết, phương pháp đào tạo giáo viên ngoại ngữ tại các trường sư phạm phải được cải tiến để tạo ra những thầy cô có đầy đủ 4 kỹ năng “đọc, nói, nghe, viết” một cách lưu loát. Bước thứ hai, ở bậc phổ thông cần bắt đầu dạy ngoại ngữ từ mẫu giáo đến lớp 12, chứ không chờ đến lớp 6 mới bắt đầu. Lên bậc đại học, chương trình đào tạo cần được bỏ hoặc bớt thời lượng những môn không cần thiết, dành thời gian cho chuyên ngành và ngoại ngữ, thay đổi giáo trình dạy ngoại ngữ.