PDA

View Full Version : Yes - No Question


tiamo
07-03-2009, 04:25 PM
Ví dụ, khi được hỏi "Bạn ăn cơm không (chưa)?"

Chắc chắn, cả người Việt lẫn người nói tiếng Anh đều trả lời "Không (chưa), tôi không (chưa) ăn cơm."

Nhưng nếu được hỏi "Bạn không (chưa) ăn cơm sao?"

Người Việt, theo tập quán, sẽ trả lời "Ờ (dạ), tôi không (chưa) ăn cơm."

Câu trả lời đó, một người Việt có thể nói bằng tiếng Anh là "Yes, I... don't eat rice (I haven't eaten rice yet)", phải không??

Về ngữ pháp, câu tiếng Anh này là sai! Không thể bắt đầu một câu phủ định bằng "Yes", và ngược lại, một câu khẳng định bằng "No" (Không, tôi ăn cơm chứ/ No, I eat rice; I have eaten rice).

Trong thực tế, khi nói chuyện, hai bên thường chỉ trả lời vắn tắt (có hoặc không), nên người nói tiếng Anh luôn luôn hiểu ngược lại những gì người Việt muốn diễn đạt

Nếu biết được người Việt sẽ trả lời "có" (yes) cho bất kỳ điều gì mà họ có cùng ý kiến, thì người nói tiếng Anh sẽ không bị get confused khi nhận được câu trả lời

Tuy nhiên, ông bà có câu "nhập gia tùy tục" - khi bạn nói tiếng của người khác, thì bạn phải nói theo cách của họ. Đừng hỏi tại sao, vì ngôn ngữ được hình thành từ sự... bắt chước; phát triển nhờ quá trình lập đi, lập lại

Vậy nguyên tắc là trả lời "yes" cho những câu trả lời khẳng định; "no" cho những câu trả lời phủ định, không nên tạo thói quen gật đầu và nói "yes" cho bất kỳ điều gì mình đồng ý.

Ví dụ, khi được hỏi "bạn không biết lái xe sao?" (Don't you know how to drive a car?), nếu biết lái (có nghĩa là bạn không đồng ý với câu hỏi), bạn trả lời "yes"; Ngược lại, không biết lái (đồng ý với câu hỏi), bạn trả lời "no". Đừng mắc cỡ, tủm tỉm cười, lí nhí "yes", rồi người ta đưa xe cho lái thì lại...

Ai cũng biết ngôn ngữ thể hiện văn hóa. Những người hiểu được văn hóa của một quốc gia nào đó, sẽ không bị "lạc" khi nói chuyện với dân nước đó.

Trong thực tế, cũng một từ, nếu nói bằng tiếng nước này thì rất bình thường, nhưng trong tiếng nước khác thì trở nên... bất lịch sự Ví dụ từ "anyway" trong tiếng Anh.

Bạn nhờ ai giúp bạn một việc gì, nhưng người ta xin lỗi (sorry) vì không giúp được. Bạn sẽ nói "thanks anyway" (hoặc "anyway thanks"). Thật ra, với người nói tiếng Anh, việc cám ơn là... bắt buộc (phép lịch sự); cho dù người ta không giúp được thì mình cũng nên cám ơn, vì ít nhất họ đã bỏ chút thời gian nghe mình nhờ

Đối với nhiều người Việt, thậm chí những người đã sống ở nước nói tiếng Anh, từ "anyway" là hình thức mỉa mai Thật ra, ngôn ngữ không thể hiện cảm xúc nhiều, mà chính cách nói (lên/ xuống giọng; intonation) mới gây... sóng gió

Nhân đề tài "văn hóa", tôi... ké một kỷ niệm của bản thân

Ngày mới đặt chân vào Ký túc xá sinh viên ở Hà Lan, tôi đã... diện một bộ đồ bộ rất tươm tất để đi nấu ăn (lịch sự quá phải không?). Vừa bước vào bếp (dùng chung), cậu sinh viên người Hà Lan ở phòng đối diện (mở ngoặc là một lầu gồm 15 phòng cho 15 sinh viên, nam nữ ở chung, hị hị...) trợn mắt, thốt lên "You look so... sexy"

Hic... lúc đó người Việt cứ đánh đồng "sexy" với... hở hang Tôi bối rối nhìn lại xem mình còn cái nút nào quên cài không Sau khi chắc chắn là mình rất... đàng hoàng, tôi vặn lại "why did you say?"

Hắn... đá lông nheo "I've only seen a girl wear pyjama when she's in bed with me" (tao chỉ nhìn thấy một cô gái mặc đồ bộ khi cô ấy ngủ với tao). Hị hị... nhập gia tùy tục, từ đó về sau, tôi chẳng bao giờ "dám" mặc đồ bộ đến public places nữa, hic...

Tương tự, những người bạn nước ngoài của tôi lần đầu tiên đến Sài Gòn (Nam bộ nói chung) rất ngạc nhiên vì có quá nhiều phụ nữ mặc... pyjama ra đường. Tôi đã "hiên ngang" trả lời với họ "you should get used to it" (tụi mày phải quen với việc đó đi).

Anyway, bạn hiểu ý tôi khi viết entry này chứ? Wouldn't you misunderstand what I've written earlier?