PDA

View Full Version : Quyết tâm vào đại học sau 3 lần thất bại


kemmutnho
07-17-2011, 08:18 AM
Sau trận ốm, tôi sút cân trầm trọng, tinh thần suy sụp đến tột cùng. Đáng lẽ ra tôi hoàn toàn có thể từ bỏ, từ bỏ để thấy mình thoải mái hơn trong tư tưởng. Nhưng không, hành trình lại tiếp tục từ đây, tôi lại thi, lần này tôi vẫn trượt đại học.


Ngày ngày quanh quẩn với vài cốc nước mía, dăm ba điếu thuốc, đôi khi là vài củ lạc, có đáng là bao nếu quy ra tiền cho những mặt hàng lặt vặt ấy, vậy mà tôi lại phải bươn chải cùng chúng gần hết tuổi thơ. Tôi không quên được cái buốt giá của những khối đá mùa đông, những hằn đỏ trên đôi bàn tay bé nhỏ; những cơ cực của trời nóng nực, lang thang ngoài đường với làn bánh trôi chay đến chiều muộn.

Rồi những cái ngáp thiếu ngủ trầm trọng, những buổi đến trường phi xe như thiêu thân cho kịp giờ. Tiếng cười giòn tan chế giễu của chúng bạn khi thấy tôi đang đứng sau thầy giáo chỉ vì đi học muộn.

Nghỉ hè đối với tôi đó là một thứ gì đó vô cùng xa vời, đó là thời gian tôi phải làm nhiều hơn, bươn chải nhiều hơn với miếng cơm hàng ngày cùng gia đình. Ý thức non nớt mà cuộc sống đang bắt đầu ăn sâu vào nghĩ suy trong tôi.

Tôi cũng thèm muốn được chơi, thèm được ăn ngủ thoải mái và diện đồ như bao chúng bạn khác. Nhưng một thực tế rõ ràng rằng tôi sinh ra trong một gia đình lao động chân tay, miếng ăn hàng ngày đã khó rồi sao dám mơ xa vời quá thế. Nhưng mơ mà, có ai cấm ước mơ đâu.

Hành trình học của tôi cũng gian nan không kém phần cuộc sống mưu sinh thực tại. Cú sốc đầu đời của tôi đó là trượt cấp ba, một bước ngoặt làm giảm ham muốn tột cùng trong tôi, tôi thất vọng với chính mình vì kém cỏi, vì những ánh nhìn soi xét của những người xung quanh.

Buồn lắm chứ, khóc ròng rồi cũng phải biết vực dậy mà vươn lên. Cái đích lớn hơn còn nằm phía trước và hơn ai hết tôi thấm thía cuộc sống cơ hàn mà tôi đang gắng gượng thoát ra. Và tôi muốn thoát ra bằng tri thức, muốn mọi người không thể cười khi tôi thất bại mà phải phục vì ý chí và thành công tôi làm được.

Vậy là tôi học, học như một kẻ thất bại chỉ biết đến có một cái đích duy nhất là thành công thôi. Hết cấp ba, tôi cũng thi đại học như ai, cũng kệ nệ tay xách nách mang theo balô đồ đạc lỉnh kỉnh. Vào phòng thi, tôi biết mình thất bại rồi.
Vậy là tôi mang thất bại đó làm niềm tin cho chính mình, cho nỗi buồn vương vấn trên đôi mắt mẹ, một ánh nhìn đánh thức tâm can tôi. "Xấu hổ" là từ dùng cho tôi lúc ấy.


http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/c4/41/thiDH.jpg
Thất bại tới 3 lần, nhưng tôi không từ bỏ ước mơ vào đại học. Ảnh minh họa: Hoàng Hà.

Với quyết tâm bại không nản, tôi làm lại cho năm thứ hai. Nhưng thật không may, hình như cái không may luôn thường trực với tôi, tôi bị ốm. Vậy là phải bỏ dở ước mơ sau một năm ròng làm thí sinh tự do đang với tới Hà Nội với tất cả lòng quyết tâm. Tôi từ bỏ cuộc thi, cái đau đớn vì bệnh tật không đọng lại trong tôi quá lớn, thứ làm day dứt tâm can tôi đó lại là ánh nhìn của mẹ. Tôi đã bật khóc và cũng không thể nói ba từ: “Con xin lỗi”.

Sau trận ốm đó, tôi sút cân trầm trọng, tinh thần suy sụp đến tột cùng. Đáng lẽ ra tôi hoàn toàn có thể từ bỏ, từ bỏ để thấy mình thoải mái hơn trong tư tưởng. Nhưng không, hành trình lại tiếp tục từ đây, tôi lại thi, lần này tôi vẫn trượt đại học, nhưng tôi lại đỗ cao đẳng. Tôi chấp nhận thực tế.

Nhưng tôi không từ bỏ ước mơ, vẫn đi học đều và còn nhiều khát khao chiến thắng chính tôi. Vậy là tôi thi lần thứ tư, lần này tôi đỗ, đỗ vinh quang. Tôi như trút được gánh nặng theo đuổi đằng đẵng, và đã thỏa lòng mong ước của mẹ. Đó không còn là ánh mắt buồn rười rượi, một ánh mắt vui, xen lẫn với tiếng cười giòn tan.

Không khí náo nhiệt và rộn rã lời chúc mừng hân hoan ngày tôi nhập trường. Những cái gật đầu thán phục ý chí và nghị lực như thể xoa dịu những công sức tôi đã bỏ ra để chinh phục ước mơ. Có lẽ chưa bao giờ tôi được tận hưởng cảm giác hân hoan như lúc ấy, tôi đã làm thỏa lòng khát khao trong tôi, cũng như mẹ.
Tôi đã khóc, nhưng lần này khóc không phải vì buồn mà là niềm vui, cảm giác ấy, hạnh phúc ấy còn đọng mãi trong tôi và là đòn bẩy cho sức mạnh vươn lên không ngừng nghỉ.

Có thể nói, cuộc sống lao động giúp cho tôi nhận thức và cho tôi nghị lực để vươn lên. Tôi thầm cảm ơn vì mình được rèn rũa từ một môi trường sống như thế. Cảm ơn bố mẹ và gia đình đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Bài học tạo dựng sự nghiệp là bài học lớn trong đời, luôn sát cánh bên tôi và cho tôi niềm tin vào cuộc sống sau này.

kemmutnho
07-17-2011, 08:24 AM
mấy ai bước lại lần thứ 4 khi thất bại ?
thật đág khâm phục

thanhien93
09-20-2011, 08:50 AM
mình cũng trựot đại học, mới năm đầu thôi, mình cũng muốn thi lại nhưng cảm giác cứ thế nào ấy. rất khó diễn tả nên lời. mình tự nghĩ không biết có đủ dũng cảm để tiếp tục không nữa. nhiều khi cũng quyết tâm nhưng chỉ đến một khoảng thời gian nào đó mình lại chẳng còn thiết tha gì và bằng lòng với ngôi trường mà mình đang học. làm sao để có thể giữ quyết tâm và nhiệt huyết của mình đây thật khó nghĩ.